Bạn biết đấy, tôi đã lâu muốn hiểu rõ tại sao các nhà kinh tế học liên tục nhắc đến sự kiện năm 1929. Hóa ra, không phải vô cớ — cuộc Đại khủng hoảng chính là thời điểm thế giới nhận ra rằng hệ thống tài chính có thể sụp đổ chỉ trong vòng vài ngày.



Mọi chuyện bắt đầu từ một tình huống đơn giản: ở Mỹ, mọi người tích cực đầu cơ trên thị trường chứng khoán, giá cổ phiếu tăng vọt lên tận trời, nhưng không ai đặt câu hỏi tại sao tài sản lại đắt như vậy. Khi hoảng loạn lan rộng trong các nhà đầu tư vào tháng 10 năm 1929, đã xảy ra một đợt sụp đổ, gọi là Thứ Ba Đen. Hàng triệu người Mỹ, nhiều người vay nợ để đầu tư, đã mất tất cả trong chớp mắt.

Nhưng đó chỉ là bắt đầu. Cuộc Đại khủng hoảng nhanh chóng lan rộng ra khỏi Phố Wall. Các ngân hàng bắt đầu sụp đổ hàng loạt vì người dân hoảng loạn rút tiền khỏi tài khoản. Hãy tưởng tượng: không có bảo hiểm tiền gửi, không có quy định — nếu ngân hàng đóng cửa, khoản tiết kiệm của bạn biến mất. Điều này đã gây ra một phản ứng dây chuyền trên toàn bộ nền kinh tế.

Thương mại quốc tế cũng đi xuống. Châu Âu, vốn đã yếu ớt sau Chiến tranh Thế giới thứ nhất, mất các thị trường tiêu thụ. Các chính phủ bắt đầu áp dụng các mức thuế bảo hộ — như thuế Sмута-Hawley năm 1930 — nhưng điều này chỉ làm tình hình tồi tệ hơn. Các quốc gia khác đáp trả bằng các mức thuế của riêng họ, thương mại sụt giảm, và cuộc Đại khủng hoảng đã bao trùm toàn thế giới.

Tỷ lệ thất nghiệp đạt tới 25% ở một số quốc gia. Người dân mất việc làm, các cửa hàng đóng cửa, các nhà máy ngừng hoạt động. Người ta xếp hàng chờ bánh mì, các nhà ăn miễn phí, người vô gia cư trên đường phố. Đó không chỉ là một vấn đề kinh tế — đó là một thảm họa xã hội.

Giải pháp thoát khỏi cơn ác mộng này mất nhiều năm. Ở Mỹ, Franklin D. Roosevelt đã khởi động một kế hoạch đầy tham vọng — gọi là New Deal. Chính phủ bắt đầu tích cực đầu tư vào các công trình công cộng, tạo việc làm, khôi phục niềm tin vào các ngân hàng. Nhưng ngay cả điều đó cũng chưa đủ — cần có Chiến tranh Thế giới thứ hai để các chính phủ bắt đầu tích cực tài trợ cho công nghiệp và hạ tầng. Chính lúc đó, nền kinh tế mới thực sự vận hành.

Cuộc Đại khủng hoảng đã dạy thế giới một bài học quan trọng: cần có quy định, bảo hiểm tiền gửi, các chế độ an sinh xã hội. Sau những năm 1930, các chính phủ đã nhận trách nhiệm lớn hơn về sự ổn định của hệ thống tài chính. Điều này chưa hoàn hảo, nhưng tốt hơn là rơi vào hỗn loạn hoàn toàn.

Điều thú vị là, những bài học này vẫn còn phù hợp ngày nay. Khi thấy biến động trên thị trường hoặc nghe về các cuộc khủng hoảng tài chính, ta nhận ra rằng lịch sử có thói quen lặp lại. Vì vậy, việc nghiên cứu về cuộc Đại khủng hoảng không chỉ là một sở thích lịch sử, mà còn là một nỗ lực để hiểu cách các hệ thống hoạt động và tại sao chúng lại dễ bị phá vỡ.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim