Khi bắt đầu hiểu cách thức hoạt động của địa chính trị Trung Đông, bạn nhận ra rằng lịch sử Palestine không chỉ là một tập hợp các mốc thời gian và sự kiện. Đó là một trong những sự pha trộn phức tạp nhất giữa tôn giáo, văn hóa và chính trị trên hành tinh.



Khu vực này thực sự nằm tại ngã tư của các nền văn minh. Người Canaan đã xây dựng các thành phố-đế chế ở đó, rồi sau đó là một chuỗi các cuộc chinh phục: Ai Cập, Assyria, Babylon, Ba Tư, Alexander Đại đế. Mỗi đế chế để lại dấu ấn của mình. Vương quốc Israel và Judah kiểm soát phần lớn lãnh thổ trong Thời kỳ Sắt, còn người Philistines chiếm giữ bờ biển. Lịch sử Palestine là lịch sử của sự liên tục thay đổi quyền lực và phân chia lại quyền kiểm soát.

Thời kỳ đặc biệt thú vị bắt đầu từ khi Hồi giáo xuất hiện. Sau cuộc chinh phục vào năm 636-641, khu vực này do các triều đại lần lượt cai trị: Rashidun, Umayyad, Abbasid, Fatimid, Seljuk. Sau đó là các cuộc Thập tự chinh, rồi Mamluk, cuối cùng Đế quốc Ottoman chiếm giữ toàn bộ vào năm 1516. Gần 400 năm dưới sự kiểm soát của Ottoman mà không có nhiều biến động lớn.

Nhưng rồi thế kỷ XX đến và mọi thứ thay đổi. Chiến tranh thế giới thứ nhất, Tuyên bố Balfour, quyền quản lý của Anh theo ủy quyền của Hội Quốc Liên vào năm 1922. Lịch sử Palestine bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới. Sự di cư của người Do Thái tăng lên, căng thẳng gia tăng. Người Anh cố gắng giữ cân bằng, nhưng không thành công.

Năm 1947: Liên Hợp Quốc đề xuất chia khu vực thành hai nhà nước. Người Do Thái đồng ý, người Ả Rập từ chối. Kết quả đã rõ: năm 1948, Nhà nước Israel tuyên bố độc lập, bắt đầu chiến tranh. Israel không chỉ chiến thắng mà còn chiếm thêm nhiều lãnh thổ hơn so với kế hoạch ban đầu. Gần 700 nghìn người Palestine trở thành người tị nạn. Song song đó, khoảng 850 nghìn người Do Thái di cư từ các quốc gia Ả Rập.

Sau chiến tranh, Bờ Tây và Đông Jerusalem chuyển quyền kiểm soát cho Jordan, Gaza bị chiếm đóng bởi Ai Cập. Chiến tranh Sáu ngày năm 1967 thay đổi cục diện: Israel chiếm các vùng đất bị chiếm đóng và bắt đầu xây dựng các khu định cư bất chấp phản đối của cộng đồng quốc tế.

Phong trào quốc gia Palestine nhận được sự ủng hộ quốc tế nhờ Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO) dưới sự lãnh đạo của Arafat. Năm 1993: Hiệp định Oslo, thành lập Chính quyền Palestine. Trên giấy tờ, đó là tiến bộ, nhưng thực tế các sáng kiến hòa bình tiếp theo không thành công. Hamas gia tăng ảnh hưởng, từ chối công nhận PLO, và năm 2007 chiếm lấy Dải Gaza.

Lịch sử Palestine vẫn tiếp tục. Năm 2012, Nhà nước Palestine nhận tư cách quan sát viên tại Liên Hợp Quốc. Về mặt chính thức, điều này cải thiện vị thế, nhưng trên thực địa tình hình vẫn căng thẳng. Khi nhìn toàn bộ các giai đoạn này cùng nhau, bạn nhận ra rằng đây không chỉ là một cuộc xung đột giữa hai dân tộc, mà còn là kết quả của hàng thế kỷ các trò chơi địa chính trị và các bước ngoặt lịch sử.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim