Dữ liệu năm 2025 vẽ lên bức tranh đáng buồn về nền kinh tế thế giới. Trong khi các quốc gia phát triển đang tận hưởng sự thịnh vượng, thì cả một vùng các quốc gia vẫn còn trong cảnh nghèo đói tột cùng. Quốc gia nghèo nhất thế giới — Nam Sudan — chỉ sống sót với chỉ số GDP bình quân đầu người là $251, thấp hơn trung bình toàn cầu gấp 40 lần. Đây không chỉ là thống kê — đó là thực tế của hàng triệu người.
Châu Phi: trung tâm của đói nghèo
Thật đáng chú ý, trong top 20 quốc gia nghèo nhất hành tinh, có tới 18 quốc gia nằm trên lục địa châu Phi. Yemen ($417) là ngoại lệ duy nhất không thuộc châu Phi trong bảng xếp hạng đầy ảm đạm này.
Các quốc gia sau Nam Sudan tạo thành một nhóm u tối:
Burundi ($490), Cộng hòa Trung Phi ($532), Malawi ($580) và Madagascar ($595) đứng cuối trong nhóm năm
Trong khoảng $600-800: Sudan, Mozambique, CHDC Congo, Niger và Somalia
Nigeria ($807), mặc dù dẫn đầu châu Phi về kinh tế, cũng nằm trong top 10 quốc gia nghèo nhất
Lớp nghèo thứ hai: $900-1,500
Từ Liberia ($908) đến Nepal ($1,458) là đường ranh giới của tầng lớp nghèo thứ hai. Đây là những quốc gia, trong đó quốc gia nghèo nhất của phân khúc này chỉ giàu gấp 4 lần Nam Sudan. Sierra Leone, Mali, Gambia và Chad cạnh tranh vị trí trong danh sách u tối này.
Một chi tiết thú vị: Myanmar ($1,177) và Tajikistan ($1,432) nằm cạnh các quốc gia châu Phi, nhấn mạnh tính phổ quát của vấn đề nghèo đói.
Phân khúc thứ ba: vượt qua $2,000
Bắt đầu từ Zambia ($1,332) đến Ấn Độ ($2,878), chúng ta thấy sự cải thiện dần dần, dù còn khá tương đối. Ở đây đã xuất hiện các quốc gia có nền kinh tế đa dạng hơn:
Tajikistan, Nepal, Timor-Leste
Bangladesh ($2,689), mặc dù dân số lớn, vẫn nằm trong phân khúc thấp
Ấn Độ ($2,878) dù nằm trong danh sách, nhưng thể hiện chỉ số tương đối cao hơn nhờ các ngành phát triển
Phân tích địa lý
Cuộc khảo sát 50 quốc gia nghèo nhất đã phát hiện ra một quy luật rõ ràng về địa lý. Lục địa châu Phi chiếm tỷ lệ không cân xứng, phản ánh các vấn đề cấu trúc kinh tế của khu vực. Châu Á xuất hiện ít hơn, nhưng các đại diện của nó (Yemen, Myanmar, Tajikistan, Nepal, Bangladesh) thể hiện những thách thức tương tự như các quốc gia châu Phi.
Những gì các con số này nói với chúng ta
Khoảng cách giữa quốc gia nghèo nhất ($251) và các quốc gia thịnh vượng hơn phản ánh không chỉ sự khác biệt về kinh tế — đó là phân phối nguồn lực không đồng đều, các vấn đề quản lý, thiếu đầu tư và các yếu tố lịch sử.
Thật đáng chú ý, ngay cả quốc gia nghèo nhất thế giới cũng có tiềm năng phát triển, nhưng nếu không có sự hỗ trợ quốc tế đáng kể và các cải cách nội bộ, tiềm năng đó sẽ không được khai thác. Cộng đồng quốc tế đứng trước lựa chọn: tiếp tục theo dõi khủng hoảng hay tích cực tham gia vào phát triển kinh tế của các quốc gia dễ bị tổn thương nhất.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Hố sâu kinh tế giữa các quốc gia: cách năm 2025 phơi bày độ sâu của đói nghèo toàn cầu
Dữ liệu năm 2025 vẽ lên bức tranh đáng buồn về nền kinh tế thế giới. Trong khi các quốc gia phát triển đang tận hưởng sự thịnh vượng, thì cả một vùng các quốc gia vẫn còn trong cảnh nghèo đói tột cùng. Quốc gia nghèo nhất thế giới — Nam Sudan — chỉ sống sót với chỉ số GDP bình quân đầu người là $251, thấp hơn trung bình toàn cầu gấp 40 lần. Đây không chỉ là thống kê — đó là thực tế của hàng triệu người.
Châu Phi: trung tâm của đói nghèo
Thật đáng chú ý, trong top 20 quốc gia nghèo nhất hành tinh, có tới 18 quốc gia nằm trên lục địa châu Phi. Yemen ($417) là ngoại lệ duy nhất không thuộc châu Phi trong bảng xếp hạng đầy ảm đạm này.
Các quốc gia sau Nam Sudan tạo thành một nhóm u tối:
Lớp nghèo thứ hai: $900-1,500
Từ Liberia ($908) đến Nepal ($1,458) là đường ranh giới của tầng lớp nghèo thứ hai. Đây là những quốc gia, trong đó quốc gia nghèo nhất của phân khúc này chỉ giàu gấp 4 lần Nam Sudan. Sierra Leone, Mali, Gambia và Chad cạnh tranh vị trí trong danh sách u tối này.
Một chi tiết thú vị: Myanmar ($1,177) và Tajikistan ($1,432) nằm cạnh các quốc gia châu Phi, nhấn mạnh tính phổ quát của vấn đề nghèo đói.
Phân khúc thứ ba: vượt qua $2,000
Bắt đầu từ Zambia ($1,332) đến Ấn Độ ($2,878), chúng ta thấy sự cải thiện dần dần, dù còn khá tương đối. Ở đây đã xuất hiện các quốc gia có nền kinh tế đa dạng hơn:
Phân tích địa lý
Cuộc khảo sát 50 quốc gia nghèo nhất đã phát hiện ra một quy luật rõ ràng về địa lý. Lục địa châu Phi chiếm tỷ lệ không cân xứng, phản ánh các vấn đề cấu trúc kinh tế của khu vực. Châu Á xuất hiện ít hơn, nhưng các đại diện của nó (Yemen, Myanmar, Tajikistan, Nepal, Bangladesh) thể hiện những thách thức tương tự như các quốc gia châu Phi.
Những gì các con số này nói với chúng ta
Khoảng cách giữa quốc gia nghèo nhất ($251) và các quốc gia thịnh vượng hơn phản ánh không chỉ sự khác biệt về kinh tế — đó là phân phối nguồn lực không đồng đều, các vấn đề quản lý, thiếu đầu tư và các yếu tố lịch sử.
Thật đáng chú ý, ngay cả quốc gia nghèo nhất thế giới cũng có tiềm năng phát triển, nhưng nếu không có sự hỗ trợ quốc tế đáng kể và các cải cách nội bộ, tiềm năng đó sẽ không được khai thác. Cộng đồng quốc tế đứng trước lựa chọn: tiếp tục theo dõi khủng hoảng hay tích cực tham gia vào phát triển kinh tế của các quốc gia dễ bị tổn thương nhất.