Nền kinh tế thế giới đã đạt quy mô to lớn, vượt quá $115 triệu tỷ tổng GDP toàn cầu theo dự báo của IMF. Con số đáng kinh ngạc này tập trung chủ yếu trong hai khối quyền lực: G7 và BRICS+, cùng nhau chiếm khoảng $80 triệu tỷ, tương đương khoảng 70% tổng sản lượng kinh tế toàn cầu. Tuy nhiên, bên dưới các con số tổng hợp này là một câu chuyện phức tạp hơn—một câu chuyện về sự dịch chuyển quyền lực và các quỹ đạo tăng trưởng khác biệt.
Hiện tại, G7 duy trì vị trí là khối kinh tế lớn nhất thế giới với tổng GDP là $51.45 nghìn tỷ, trong khi các quốc gia BRICS cùng nhau kiểm soát $31.72 nghìn tỷ. Tuy nhiên, câu chuyện thực sự nổi bật khi xem xét tốc độ tăng trưởng: các quốc gia BRICS mở rộng trung bình hàng năm là 4.2%, gần gấp hai rưỡi lần tốc độ tăng trưởng chậm chạp của G7 là 1.7%.
Lợi thế Cấu trúc của G7—và Giới hạn của nó
Bảy nền dân chủ giàu có tạo thành G7: Hoa Kỳ, Canada, Đức, Pháp, Ý, Vương quốc Anh, và Nhật Bản. Những cường quốc kinh tế đã xây dựng sự thống trị của mình dựa trên hàng thế kỷ công nghiệp hóa, hạ tầng công nghệ tiên tiến, và các thị trường tài chính sâu rộng. Tổng GDP của họ là $51.45 nghìn tỷ, chiếm gần một nửa hoạt động kinh tế toàn cầu.
Tuy nhiên, khối này đang đối mặt với những khó khăn ngày càng tăng. Với tốc độ tăng trưởng trung bình khoảng 1.4%, G7 phản ánh những thách thức về độ chín của các nền kinh tế phát triển—dân số già, bão hòa thị trường, và đỉnh cao năng suất. Nhật Bản là ví dụ rõ rệt nhất, đang vật lộn với tăng trưởng dân số âm và trì trệ kinh tế cấu trúc. Đức và Ý cũng báo cáo tốc độ tăng trưởng dưới 1%, trong khi ngay cả Hoa Kỳ, nền kinh tế trụ cột của khối, cũng mở rộng ở mức trung bình 2.2% mỗi năm.
Hoa Kỳ: Vẫn Không Đối thủ, Nhưng ngày Càng Phụ Thuộc
Với $30.34 nghìn tỷ, nền kinh tế Mỹ vẫn là lớn nhất thế giới theo các chỉ số danh nghĩa. Sản lượng kinh tế của quốc gia này gần như sánh bằng toàn bộ tổng của BRICS+, nhấn mạnh vị trí đặc biệt của Mỹ trong tài chính toàn cầu. Mỹ hưởng lợi từ vai trò là chủ sở hữu của đồng dự trữ toàn cầu, trung tâm đổi mới công nghệ, và nhu cầu tiêu dùng mạnh mẽ.
Tuy nhiên, ngay cả tốc độ tăng trưởng của Mỹ—dự kiến là 2.2%—cũng không thể sánh bằng tốc độ tăng hai chữ số của các đối thủ thị trường mới nổi. Mỹ duy trì các lợi thế cấu trúc: độ sâu của thị trường tài chính, khả năng công nghệ, và sức sống dân số so với các quốc gia G7 khác. Tuy nhiên, sự suy giảm tương đối đã trở thành thực tế vận hành đối với các nhà hoạch định chính sách của Washington.
Các quốc gia BRICS: Những Gã khổng lồ mới nổi với Quỹ đạo Nh exponential
Nhóm BRICS—Trung Quốc, Ấn Độ, Brazil, Nga, và các thành viên mới mở rộng—hoạt động trong điều kiện kinh tế hoàn toàn khác biệt. Trong khi tổng GDP của họ là $31.72 nghìn tỷ, vẫn thấp hơn G7, tốc độ tăng trưởng trung bình 4.2% phản ánh khả năng mở rộng nhanh chóng trong các nền kinh tế đang trong quá trình công nghiệp hóa, đô thị hóa, và xây dựng hạ tầng.
Quan trọng hơn, các quốc gia BRICS hiện chiếm khoảng 55% dân số toàn cầu. Thực tế dân số này mang lại những tác động lớn: khi các quốc gia này phát triển, sự mở rộng GDP bình quân đầu người của họ cộng hưởng, tạo ra các tác động lan tỏa lớn trên thị trường hàng hóa, chuỗi cung ứng, và ảnh hưởng địa chính trị.
Vai trò vượt trội của Trung Quốc trong BRICS
Trung Quốc riêng đóng góp khoảng 65% sản lượng kinh tế của BRICS+, với GDP là $19.53 nghìn tỷ, xếp thứ hai toàn cầu chỉ sau Hoa Kỳ. Mặc dù tốc độ tăng trưởng hai chữ số bùng nổ của Trung Quốc trong các thập kỷ trước đã giảm xuống còn dự kiến 4.5% vào năm 2025, mức này vẫn vượt xa hiệu suất của các nền kinh tế phát triển.
Động lực kinh tế của Trung Quốc đến từ nhiều nguồn: tham vọng công nghệ, thống trị sản xuất, đầu tư hạ tầng tích cực, và mở rộng thị trường xuất khẩu qua Sáng kiến Vành đai và Con đường. Những lợi thế cấu trúc này đảm bảo các quốc gia BRICS tiếp tục thu hút đầu tư và duy trì đà tăng trưởng ngay cả khi quá trình trưởng thành bắt đầu hạn chế một số lĩnh vực.
Ấn Độ và Indonesia: Những Tiềm năng Tiếp theo
Ngoài Trung Quốc, Ấn Độ là nền kinh tế lớn thứ hai trong BRICS với $4.27 nghìn tỷ, dự kiến tăng trưởng 6.5%—nhanh hơn Trung Quốc và cạnh tranh với ít nền kinh tế phát triển nào khác. Indonesia, nay là thành viên của khung BRICS+ mở rộng, mở rộng ở mức 5.1% từ mức $1.49 nghìn tỷ, định vị như một tiềm năng kinh tế khác.
Những quốc gia này thể hiện lợi thế về dân số và cấu trúc mà các quốc gia BRICS tận dụng: dân số trẻ, tăng trưởng nhanh, dự trữ vốn nhân lực lớn, và các giai đoạn phát triển cho phép tích lũy vốn nhanh và nâng cao năng suất.
Phép tính của Quyền lực Tương lai
Các dự báo toán học cho thấy một sự hội tụ tất yếu. Nếu các quốc gia BRICS duy trì tốc độ tăng trưởng trung bình ít nhất 4% trong khi G7 chỉ đạt 1.7%, khoảng cách sẽ thu hẹp một cách có hệ thống. Trong vòng hai đến ba thập kỷ tới, tổng GDP của BRICS+ có thể vượt qua G7, định hình lại kiến trúc kinh tế toàn cầu một cách căn bản.
Việc mở rộng gần đây của thành viên BRICS—chào đón UAE, Iran, Ethiopia, Ai Cập, và các quốc gia khác—làm tăng thêm quỹ đạo này. Những bổ sung này mở rộng phạm vi của khối qua châu Phi, châu Á, và Trung Đông, tích hợp thêm dân số, tài nguyên, và các trục tăng trưởng vào khuôn khổ BRICS.
Lợi thế Cấu trúc vẫn Thuộc về G7—Trong Thời điểm Này
Dù có các xu hướng này, G7 vẫn duy trì lợi thế vượt trội về đổi mới công nghệ, độ tinh vi của thị trường tài chính, phát triển thể chế, và năng lực quân sự. Các nền kinh tế phát triển kiểm soát các ngành công nghiệp then chốt—chíp bán dẫn, dược phẩm, sản xuất tiên tiến—tạo ra giá trị kinh tế không cân xứng.
Tuy nhiên, ưu thế cấu trúc không còn đồng nghĩa với sự thống trị về mặt tăng trưởng. G7 vẫn là khối chiếm ưu thế ngày nay, nhưng các quốc gia BRICS đang định hình lại bản đồ quyền lực kinh tế toàn cầu qua sự mở rộng mạnh mẽ và vượt trội về tốc độ tăng trưởng so với các nền kinh tế phát triển.
Thứ tự Kinh tế Đa cực Mới nổi lên
So sánh giữa G7 và các quốc gia BRICS cuối cùng phản ánh một thế giới đang chuyển đổi. Một khối đã xây dựng khối tài sản khổng lồ về tuyệt đối nhưng đối mặt với hạn chế về dân số và năng suất. Khối còn lại tích tụ dân số và nền kinh tế đang trong giai đoạn phát triển, tạo ra lợi thế cộng hưởng.
Không có khả năng nào rõ ràng về việc G7 duy trì vị thế vượt trội mãi mãi hoặc BRICS hoàn toàn thay thế. Thay vào đó, kết quả khả thi là một hệ thống kinh tế đa cực hơn, trong đó các quốc gia BRICS và G7 cùng tồn tại như các trung tâm quyền lực cạnh tranh, với BRICS dần thu hẹp khoảng cách lịch sử trong khi các nền kinh tế G7 bảo vệ lợi thế công nghệ và thể chế của mình. Quá trình cân bằng này sẽ định hình cuộc cạnh tranh kinh tế toàn cầu trong nhiều thập kỷ tới.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Chủ quyền kinh tế tại ngã rẽ: Các quốc gia BRICS đang thách thức sự thống trị của G7
Cảnh quan Kinh tế Toàn cầu năm 2025
Nền kinh tế thế giới đã đạt quy mô to lớn, vượt quá $115 triệu tỷ tổng GDP toàn cầu theo dự báo của IMF. Con số đáng kinh ngạc này tập trung chủ yếu trong hai khối quyền lực: G7 và BRICS+, cùng nhau chiếm khoảng $80 triệu tỷ, tương đương khoảng 70% tổng sản lượng kinh tế toàn cầu. Tuy nhiên, bên dưới các con số tổng hợp này là một câu chuyện phức tạp hơn—một câu chuyện về sự dịch chuyển quyền lực và các quỹ đạo tăng trưởng khác biệt.
Hiện tại, G7 duy trì vị trí là khối kinh tế lớn nhất thế giới với tổng GDP là $51.45 nghìn tỷ, trong khi các quốc gia BRICS cùng nhau kiểm soát $31.72 nghìn tỷ. Tuy nhiên, câu chuyện thực sự nổi bật khi xem xét tốc độ tăng trưởng: các quốc gia BRICS mở rộng trung bình hàng năm là 4.2%, gần gấp hai rưỡi lần tốc độ tăng trưởng chậm chạp của G7 là 1.7%.
Lợi thế Cấu trúc của G7—và Giới hạn của nó
Bảy nền dân chủ giàu có tạo thành G7: Hoa Kỳ, Canada, Đức, Pháp, Ý, Vương quốc Anh, và Nhật Bản. Những cường quốc kinh tế đã xây dựng sự thống trị của mình dựa trên hàng thế kỷ công nghiệp hóa, hạ tầng công nghệ tiên tiến, và các thị trường tài chính sâu rộng. Tổng GDP của họ là $51.45 nghìn tỷ, chiếm gần một nửa hoạt động kinh tế toàn cầu.
Tuy nhiên, khối này đang đối mặt với những khó khăn ngày càng tăng. Với tốc độ tăng trưởng trung bình khoảng 1.4%, G7 phản ánh những thách thức về độ chín của các nền kinh tế phát triển—dân số già, bão hòa thị trường, và đỉnh cao năng suất. Nhật Bản là ví dụ rõ rệt nhất, đang vật lộn với tăng trưởng dân số âm và trì trệ kinh tế cấu trúc. Đức và Ý cũng báo cáo tốc độ tăng trưởng dưới 1%, trong khi ngay cả Hoa Kỳ, nền kinh tế trụ cột của khối, cũng mở rộng ở mức trung bình 2.2% mỗi năm.
Hoa Kỳ: Vẫn Không Đối thủ, Nhưng ngày Càng Phụ Thuộc
Với $30.34 nghìn tỷ, nền kinh tế Mỹ vẫn là lớn nhất thế giới theo các chỉ số danh nghĩa. Sản lượng kinh tế của quốc gia này gần như sánh bằng toàn bộ tổng của BRICS+, nhấn mạnh vị trí đặc biệt của Mỹ trong tài chính toàn cầu. Mỹ hưởng lợi từ vai trò là chủ sở hữu của đồng dự trữ toàn cầu, trung tâm đổi mới công nghệ, và nhu cầu tiêu dùng mạnh mẽ.
Tuy nhiên, ngay cả tốc độ tăng trưởng của Mỹ—dự kiến là 2.2%—cũng không thể sánh bằng tốc độ tăng hai chữ số của các đối thủ thị trường mới nổi. Mỹ duy trì các lợi thế cấu trúc: độ sâu của thị trường tài chính, khả năng công nghệ, và sức sống dân số so với các quốc gia G7 khác. Tuy nhiên, sự suy giảm tương đối đã trở thành thực tế vận hành đối với các nhà hoạch định chính sách của Washington.
Các quốc gia BRICS: Những Gã khổng lồ mới nổi với Quỹ đạo Nh exponential
Nhóm BRICS—Trung Quốc, Ấn Độ, Brazil, Nga, và các thành viên mới mở rộng—hoạt động trong điều kiện kinh tế hoàn toàn khác biệt. Trong khi tổng GDP của họ là $31.72 nghìn tỷ, vẫn thấp hơn G7, tốc độ tăng trưởng trung bình 4.2% phản ánh khả năng mở rộng nhanh chóng trong các nền kinh tế đang trong quá trình công nghiệp hóa, đô thị hóa, và xây dựng hạ tầng.
Quan trọng hơn, các quốc gia BRICS hiện chiếm khoảng 55% dân số toàn cầu. Thực tế dân số này mang lại những tác động lớn: khi các quốc gia này phát triển, sự mở rộng GDP bình quân đầu người của họ cộng hưởng, tạo ra các tác động lan tỏa lớn trên thị trường hàng hóa, chuỗi cung ứng, và ảnh hưởng địa chính trị.
Vai trò vượt trội của Trung Quốc trong BRICS
Trung Quốc riêng đóng góp khoảng 65% sản lượng kinh tế của BRICS+, với GDP là $19.53 nghìn tỷ, xếp thứ hai toàn cầu chỉ sau Hoa Kỳ. Mặc dù tốc độ tăng trưởng hai chữ số bùng nổ của Trung Quốc trong các thập kỷ trước đã giảm xuống còn dự kiến 4.5% vào năm 2025, mức này vẫn vượt xa hiệu suất của các nền kinh tế phát triển.
Động lực kinh tế của Trung Quốc đến từ nhiều nguồn: tham vọng công nghệ, thống trị sản xuất, đầu tư hạ tầng tích cực, và mở rộng thị trường xuất khẩu qua Sáng kiến Vành đai và Con đường. Những lợi thế cấu trúc này đảm bảo các quốc gia BRICS tiếp tục thu hút đầu tư và duy trì đà tăng trưởng ngay cả khi quá trình trưởng thành bắt đầu hạn chế một số lĩnh vực.
Ấn Độ và Indonesia: Những Tiềm năng Tiếp theo
Ngoài Trung Quốc, Ấn Độ là nền kinh tế lớn thứ hai trong BRICS với $4.27 nghìn tỷ, dự kiến tăng trưởng 6.5%—nhanh hơn Trung Quốc và cạnh tranh với ít nền kinh tế phát triển nào khác. Indonesia, nay là thành viên của khung BRICS+ mở rộng, mở rộng ở mức 5.1% từ mức $1.49 nghìn tỷ, định vị như một tiềm năng kinh tế khác.
Những quốc gia này thể hiện lợi thế về dân số và cấu trúc mà các quốc gia BRICS tận dụng: dân số trẻ, tăng trưởng nhanh, dự trữ vốn nhân lực lớn, và các giai đoạn phát triển cho phép tích lũy vốn nhanh và nâng cao năng suất.
Phép tính của Quyền lực Tương lai
Các dự báo toán học cho thấy một sự hội tụ tất yếu. Nếu các quốc gia BRICS duy trì tốc độ tăng trưởng trung bình ít nhất 4% trong khi G7 chỉ đạt 1.7%, khoảng cách sẽ thu hẹp một cách có hệ thống. Trong vòng hai đến ba thập kỷ tới, tổng GDP của BRICS+ có thể vượt qua G7, định hình lại kiến trúc kinh tế toàn cầu một cách căn bản.
Việc mở rộng gần đây của thành viên BRICS—chào đón UAE, Iran, Ethiopia, Ai Cập, và các quốc gia khác—làm tăng thêm quỹ đạo này. Những bổ sung này mở rộng phạm vi của khối qua châu Phi, châu Á, và Trung Đông, tích hợp thêm dân số, tài nguyên, và các trục tăng trưởng vào khuôn khổ BRICS.
Lợi thế Cấu trúc vẫn Thuộc về G7—Trong Thời điểm Này
Dù có các xu hướng này, G7 vẫn duy trì lợi thế vượt trội về đổi mới công nghệ, độ tinh vi của thị trường tài chính, phát triển thể chế, và năng lực quân sự. Các nền kinh tế phát triển kiểm soát các ngành công nghiệp then chốt—chíp bán dẫn, dược phẩm, sản xuất tiên tiến—tạo ra giá trị kinh tế không cân xứng.
Tuy nhiên, ưu thế cấu trúc không còn đồng nghĩa với sự thống trị về mặt tăng trưởng. G7 vẫn là khối chiếm ưu thế ngày nay, nhưng các quốc gia BRICS đang định hình lại bản đồ quyền lực kinh tế toàn cầu qua sự mở rộng mạnh mẽ và vượt trội về tốc độ tăng trưởng so với các nền kinh tế phát triển.
Thứ tự Kinh tế Đa cực Mới nổi lên
So sánh giữa G7 và các quốc gia BRICS cuối cùng phản ánh một thế giới đang chuyển đổi. Một khối đã xây dựng khối tài sản khổng lồ về tuyệt đối nhưng đối mặt với hạn chế về dân số và năng suất. Khối còn lại tích tụ dân số và nền kinh tế đang trong giai đoạn phát triển, tạo ra lợi thế cộng hưởng.
Không có khả năng nào rõ ràng về việc G7 duy trì vị thế vượt trội mãi mãi hoặc BRICS hoàn toàn thay thế. Thay vào đó, kết quả khả thi là một hệ thống kinh tế đa cực hơn, trong đó các quốc gia BRICS và G7 cùng tồn tại như các trung tâm quyền lực cạnh tranh, với BRICS dần thu hẹp khoảng cách lịch sử trong khi các nền kinh tế G7 bảo vệ lợi thế công nghệ và thể chế của mình. Quá trình cân bằng này sẽ định hình cuộc cạnh tranh kinh tế toàn cầu trong nhiều thập kỷ tới.