Các cuộc đàm phán hạt nhân giữa Hoa Kỳ và Iran, diễn ra gián tiếp tại Muscat, Oman, vào ngày 6 tháng 2 năm 2026, là một trong những sự kiện ngoại giao có ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử Trung Đông gần đây. Các cuộc đàm phán này diễn ra trong bối cảnh các cuộc không kích quân sự của Mỹ và Israel vào các cơ sở hạt nhân của Iran vào tháng 6 năm 2025, đã làm gia tăng căng thẳng trong khu vực lên mức chưa từng có. Sau các cuộc không kích đó, cả Tehran và Washington đều duy trì tư thế quân sự cảnh báo cao, với các tàu sân bay và các tài sản chiến lược của Mỹ được triển khai ở Vịnh Ba Tư, trong khi Iran củng cố hệ thống tên lửa và phòng không của mình. Trước bối cảnh này, các cuộc đàm phán tại Oman, do Vương quốc Oman trung gian, nhằm ngăn chặn một cuộc leo thang quy mô lớn, nhưng những chia rẽ sâu sắc về các vấn đề cốt lõi khiến khả năng đạt được một giải pháp bền vững rất khó đoán định. Trong trung tâm của cuộc khủng hoảng là chương trình hạt nhân của Iran. Tehran tiếp tục khẳng định rằng các hoạt động hạt nhân của họ chỉ nhằm mục đích năng lượng và nghiên cứu hòa bình, đồng thời yêu cầu các cuộc đàm phán chỉ tập trung vào các vấn đề hạt nhân. Các quan chức Iran, do Ngoại trưởng Abbas Araghchi dẫn đầu, đã bác bỏ việc liên kết các cuộc đàm phán hạt nhân với các vấn đề gây tranh cãi khác như phát triển tên lửa đạn đạo của Iran, hỗ trợ các nhóm proxy khu vực, và các vấn đề chính trị nội bộ. Theo quan điểm của Iran, các áp lực bên ngoài này là sự xâm phạm chủ quyền, đặc biệt là trong bối cảnh bất ổn trong nước đã gây rối trong suốt năm qua. Các cuộc biểu tình toàn quốc phản đối khó khăn kinh tế và đàn áp của chính phủ đã dẫn đến hàng nghìn thương vong và bắt giữ, làm nổi bật tình hình nội bộ mong manh, hạn chế khả năng đàm phán của Tehran. Hoa Kỳ, do đặc phái viên Steve Witkoff và các cố vấn cấp cao dẫn đầu, duy trì lập trường cứng rắn. Washington yêu cầu các hạn chế có thể kiểm chứng đối với việc làm giàu uranium, tăng cường giám sát của IAEA, và giới hạn chương trình tên lửa của Iran cùng các hoạt động proxy khu vực. Các quan chức Mỹ lập luận rằng rủi ro hạt nhân không thể tách rời khỏi các mối quan tâm an ninh khu vực rộng lớn hơn. Chính quyền Tổng thống Trump nhấn mạnh rằng bất kỳ thỏa thuận nào cũng phải bao gồm các bước cụ thể, có thể kiểm chứng, đảm bảo Iran không thể tiến tới khả năng chế tạo vũ khí hạt nhân. Những yêu cầu tối đa này, mặc dù nhằm mục đích đảm bảo an ninh chiến lược lâu dài, đã khiến các cuộc đàm phán gặp nhiều khó khăn, buộc Oman phải đóng vai trò trung gian quan trọng. Hình thức và địa điểm của các cuộc đàm phán cũng là những điểm gây tranh cãi. Iran khăng khăng chọn Oman làm địa điểm trung lập, tiến hành các cuộc họp gián tiếp qua trung gian Oman, trong khi Mỹ ban đầu thúc đẩy một khung cảnh đa phương rộng hơn, có thể bao gồm các quan sát viên châu Âu hoặc các bên liên quan khu vực. Sự trung gian của Oman cuối cùng đã tạo điều kiện cho việc nối lại đối thoại, chứng minh rằng ngay cả trong môi trường thiếu tin tưởng sâu sắc, ngoại giao vẫn có thể thành công khi được quản lý cẩn thận. Các động thái khu vực càng làm phức tạp thêm các cuộc đàm phán. Các quốc gia Vùng Vịnh, Thổ Nhĩ Kỳ và các đồng minh châu Âu liên tục ủng hộ việc giảm leo thang, lo sợ rằng xung đột mới có thể làm mất ổn định khu vực và làm gián đoạn các thị trường năng lượng toàn cầu. Ngược lại, Israel đã thúc đẩy sự hoài nghi liên tục đối với cam kết của Iran, nhấn mạnh sự cần thiết phải giải quyết cả hoạt động hạt nhân và ảnh hưởng quân sự khu vực. Những lợi ích chồng chéo này tạo ra một cuộc cân bằng tinh tế cho cả Tehran và Washington, khi các nhượng bộ trong một lĩnh vực có thể bị xem là yếu thế trong lĩnh vực khác. Các lợi ích toàn cầu là vô cùng lớn. Khả năng xảy ra xung đột quân sự mới không chỉ đe dọa Trung Đông mà còn ảnh hưởng đến an ninh năng lượng toàn cầu, các tuyến thương mại và các liên minh địa chính trị. Iran kiểm soát các điểm then chốt như Eo biển Hormuz, nơi phần lớn nguồn cung dầu thế giới đi qua. Bất kỳ leo thang nào trong các xung đột có thể gây ra sự tăng vọt giá dầu và làm gián đoạn các tuyến vận chuyển, ảnh hưởng đến các quốc gia nhập khẩu và xuất khẩu năng lượng. Thêm vào đó, mối quan hệ chiến lược ngày càng tăng của Iran với Nga và Trung Quốc mở ra một chiều hướng địa chính trị rộng lớn hơn, nơi thất bại trong đàm phán có thể gây ra những ảnh hưởng lan rộng đến cân bằng quyền lực toàn cầu. Một số kịch bản khả thi xác định con đường phía trước. Kết quả lạc quan nhất sẽ là Iran đồng ý với các giới hạn có thể kiểm chứng, ý nghĩa về làm giàu hạt nhân, kèm theo việc dỡ bỏ các lệnh trừng phạt và một khung giám sát, kiểm chứng. Điều này có thể mở đường cho các thỏa thuận an ninh khu vực rộng hơn và giảm leo thang căng thẳng quân sự. Một tình trạng bế tắc kéo dài, khi cả hai bên đều không sẵn sàng nhượng bộ các yêu cầu tối đa, có thể duy trì tư thế quân sự cảnh báo cao và kéo dài sự không chắc chắn trên thị trường khu vực và toàn cầu. Tình huống tồi tệ nhất là xung đột quân sự tái diễn, có thể leo thang nhanh chóng do sự hiện diện của nhiều bên liên quan khu vực có lợi ích riêng, có khả năng gây ra một cuộc xung đột rộng lớn hơn với hậu quả nghiêm trọng về nhân đạo, kinh tế và chiến lược. Các cuộc đàm phán tại Oman còn làm nổi bật sự tương tác giữa áp lực nội bộ và quốc tế đối với cả hai bên. Bất ổn nội bộ của Iran đã tạo ra một tình huống mà lãnh đạo phải cân bằng giữa yêu sách về chủ quyền quốc gia và nhu cầu thực tiễn tránh xung đột có thể làm mất ổn định thêm đất nước. Ở phía Hoa Kỳ, các áp lực chính trị nội bộ, bao gồm các cuộc bầu cử giữa kỳ sắp tới và cuộc cạnh tranh chiến lược rộng lớn hơn với Iran, hạn chế sự linh hoạt của các nhà đàm phán. Sự tương tác này đảm bảo rằng các cuộc đàm phán không chỉ mang tính kỹ thuật mà còn bị ảnh hưởng sâu sắc bởi các yếu tố chính trị nội bộ, liên minh khu vực và các mối bất hòa lịch sử. Tóm lại, cuộc khủng hoảng xung quanh các cuộc đàm phán hạt nhân Mỹ–Iran phản ánh nhiều thập kỷ thiếu tin tưởng, các học thuyết an ninh mâu thuẫn và áp lực nội bộ, quốc tế dữ dội. Trong khi các cuộc đàm phán gián tiếp tại Oman là bước tiến hướng tới đối thoại, vẫn còn nhiều giới hạn đỏ và nghi ngờ lẫn nhau. Những tuần tới sẽ rất quan trọng, khi các nhà ngoại giao cố gắng thu hẹp khoảng cách giữa các vị trí tối đa và khám phá các giải pháp sáng tạo, có thể kiểm chứng để ngăn chặn leo thang. Thế giới theo dõi sát sao, hiểu rằng kết quả của các cuộc đàm phán này sẽ có ảnh hưởng sâu rộng đến ổn định khu vực, an ninh năng lượng toàn cầu và tương lai của việc không phổ biến hạt nhân.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
#USIranNuclearTalksTurmoil
Các cuộc đàm phán hạt nhân giữa Hoa Kỳ và Iran, diễn ra gián tiếp tại Muscat, Oman, vào ngày 6 tháng 2 năm 2026, là một trong những sự kiện ngoại giao có ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử Trung Đông gần đây. Các cuộc đàm phán này diễn ra trong bối cảnh các cuộc không kích quân sự của Mỹ và Israel vào các cơ sở hạt nhân của Iran vào tháng 6 năm 2025, đã làm gia tăng căng thẳng trong khu vực lên mức chưa từng có. Sau các cuộc không kích đó, cả Tehran và Washington đều duy trì tư thế quân sự cảnh báo cao, với các tàu sân bay và các tài sản chiến lược của Mỹ được triển khai ở Vịnh Ba Tư, trong khi Iran củng cố hệ thống tên lửa và phòng không của mình. Trước bối cảnh này, các cuộc đàm phán tại Oman, do Vương quốc Oman trung gian, nhằm ngăn chặn một cuộc leo thang quy mô lớn, nhưng những chia rẽ sâu sắc về các vấn đề cốt lõi khiến khả năng đạt được một giải pháp bền vững rất khó đoán định.
Trong trung tâm của cuộc khủng hoảng là chương trình hạt nhân của Iran. Tehran tiếp tục khẳng định rằng các hoạt động hạt nhân của họ chỉ nhằm mục đích năng lượng và nghiên cứu hòa bình, đồng thời yêu cầu các cuộc đàm phán chỉ tập trung vào các vấn đề hạt nhân. Các quan chức Iran, do Ngoại trưởng Abbas Araghchi dẫn đầu, đã bác bỏ việc liên kết các cuộc đàm phán hạt nhân với các vấn đề gây tranh cãi khác như phát triển tên lửa đạn đạo của Iran, hỗ trợ các nhóm proxy khu vực, và các vấn đề chính trị nội bộ. Theo quan điểm của Iran, các áp lực bên ngoài này là sự xâm phạm chủ quyền, đặc biệt là trong bối cảnh bất ổn trong nước đã gây rối trong suốt năm qua. Các cuộc biểu tình toàn quốc phản đối khó khăn kinh tế và đàn áp của chính phủ đã dẫn đến hàng nghìn thương vong và bắt giữ, làm nổi bật tình hình nội bộ mong manh, hạn chế khả năng đàm phán của Tehran.
Hoa Kỳ, do đặc phái viên Steve Witkoff và các cố vấn cấp cao dẫn đầu, duy trì lập trường cứng rắn. Washington yêu cầu các hạn chế có thể kiểm chứng đối với việc làm giàu uranium, tăng cường giám sát của IAEA, và giới hạn chương trình tên lửa của Iran cùng các hoạt động proxy khu vực. Các quan chức Mỹ lập luận rằng rủi ro hạt nhân không thể tách rời khỏi các mối quan tâm an ninh khu vực rộng lớn hơn. Chính quyền Tổng thống Trump nhấn mạnh rằng bất kỳ thỏa thuận nào cũng phải bao gồm các bước cụ thể, có thể kiểm chứng, đảm bảo Iran không thể tiến tới khả năng chế tạo vũ khí hạt nhân. Những yêu cầu tối đa này, mặc dù nhằm mục đích đảm bảo an ninh chiến lược lâu dài, đã khiến các cuộc đàm phán gặp nhiều khó khăn, buộc Oman phải đóng vai trò trung gian quan trọng.
Hình thức và địa điểm của các cuộc đàm phán cũng là những điểm gây tranh cãi. Iran khăng khăng chọn Oman làm địa điểm trung lập, tiến hành các cuộc họp gián tiếp qua trung gian Oman, trong khi Mỹ ban đầu thúc đẩy một khung cảnh đa phương rộng hơn, có thể bao gồm các quan sát viên châu Âu hoặc các bên liên quan khu vực. Sự trung gian của Oman cuối cùng đã tạo điều kiện cho việc nối lại đối thoại, chứng minh rằng ngay cả trong môi trường thiếu tin tưởng sâu sắc, ngoại giao vẫn có thể thành công khi được quản lý cẩn thận.
Các động thái khu vực càng làm phức tạp thêm các cuộc đàm phán. Các quốc gia Vùng Vịnh, Thổ Nhĩ Kỳ và các đồng minh châu Âu liên tục ủng hộ việc giảm leo thang, lo sợ rằng xung đột mới có thể làm mất ổn định khu vực và làm gián đoạn các thị trường năng lượng toàn cầu. Ngược lại, Israel đã thúc đẩy sự hoài nghi liên tục đối với cam kết của Iran, nhấn mạnh sự cần thiết phải giải quyết cả hoạt động hạt nhân và ảnh hưởng quân sự khu vực. Những lợi ích chồng chéo này tạo ra một cuộc cân bằng tinh tế cho cả Tehran và Washington, khi các nhượng bộ trong một lĩnh vực có thể bị xem là yếu thế trong lĩnh vực khác.
Các lợi ích toàn cầu là vô cùng lớn. Khả năng xảy ra xung đột quân sự mới không chỉ đe dọa Trung Đông mà còn ảnh hưởng đến an ninh năng lượng toàn cầu, các tuyến thương mại và các liên minh địa chính trị. Iran kiểm soát các điểm then chốt như Eo biển Hormuz, nơi phần lớn nguồn cung dầu thế giới đi qua. Bất kỳ leo thang nào trong các xung đột có thể gây ra sự tăng vọt giá dầu và làm gián đoạn các tuyến vận chuyển, ảnh hưởng đến các quốc gia nhập khẩu và xuất khẩu năng lượng. Thêm vào đó, mối quan hệ chiến lược ngày càng tăng của Iran với Nga và Trung Quốc mở ra một chiều hướng địa chính trị rộng lớn hơn, nơi thất bại trong đàm phán có thể gây ra những ảnh hưởng lan rộng đến cân bằng quyền lực toàn cầu.
Một số kịch bản khả thi xác định con đường phía trước. Kết quả lạc quan nhất sẽ là Iran đồng ý với các giới hạn có thể kiểm chứng, ý nghĩa về làm giàu hạt nhân, kèm theo việc dỡ bỏ các lệnh trừng phạt và một khung giám sát, kiểm chứng. Điều này có thể mở đường cho các thỏa thuận an ninh khu vực rộng hơn và giảm leo thang căng thẳng quân sự. Một tình trạng bế tắc kéo dài, khi cả hai bên đều không sẵn sàng nhượng bộ các yêu cầu tối đa, có thể duy trì tư thế quân sự cảnh báo cao và kéo dài sự không chắc chắn trên thị trường khu vực và toàn cầu. Tình huống tồi tệ nhất là xung đột quân sự tái diễn, có thể leo thang nhanh chóng do sự hiện diện của nhiều bên liên quan khu vực có lợi ích riêng, có khả năng gây ra một cuộc xung đột rộng lớn hơn với hậu quả nghiêm trọng về nhân đạo, kinh tế và chiến lược.
Các cuộc đàm phán tại Oman còn làm nổi bật sự tương tác giữa áp lực nội bộ và quốc tế đối với cả hai bên. Bất ổn nội bộ của Iran đã tạo ra một tình huống mà lãnh đạo phải cân bằng giữa yêu sách về chủ quyền quốc gia và nhu cầu thực tiễn tránh xung đột có thể làm mất ổn định thêm đất nước. Ở phía Hoa Kỳ, các áp lực chính trị nội bộ, bao gồm các cuộc bầu cử giữa kỳ sắp tới và cuộc cạnh tranh chiến lược rộng lớn hơn với Iran, hạn chế sự linh hoạt của các nhà đàm phán. Sự tương tác này đảm bảo rằng các cuộc đàm phán không chỉ mang tính kỹ thuật mà còn bị ảnh hưởng sâu sắc bởi các yếu tố chính trị nội bộ, liên minh khu vực và các mối bất hòa lịch sử.
Tóm lại, cuộc khủng hoảng xung quanh các cuộc đàm phán hạt nhân Mỹ–Iran phản ánh nhiều thập kỷ thiếu tin tưởng, các học thuyết an ninh mâu thuẫn và áp lực nội bộ, quốc tế dữ dội. Trong khi các cuộc đàm phán gián tiếp tại Oman là bước tiến hướng tới đối thoại, vẫn còn nhiều giới hạn đỏ và nghi ngờ lẫn nhau. Những tuần tới sẽ rất quan trọng, khi các nhà ngoại giao cố gắng thu hẹp khoảng cách giữa các vị trí tối đa và khám phá các giải pháp sáng tạo, có thể kiểm chứng để ngăn chặn leo thang. Thế giới theo dõi sát sao, hiểu rằng kết quả của các cuộc đàm phán này sẽ có ảnh hưởng sâu rộng đến ổn định khu vực, an ninh năng lượng toàn cầu và tương lai của việc không phổ biến hạt nhân.