Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Jerome Powell đang cảnh báo về cuộc khủng hoảng tài chính ngày càng nghiêm trọng của Mỹ. Nợ quốc gia của Hoa Kỳ đã đạt mức 38,5 nghìn tỷ USD, và Powell đã làm rõ ràng rằng: đất nước đang đi theo một quỹ đạo không bền vững. Khi chúng ta bước vào đầu năm 2026, cảnh báo này mang theo sự cấp thiết mới—đây không còn là lý thuyết nữa; đó là thực tế ngay lập tức.
Cạm bẫy Gia Tăng Nợ
Hãy xem xét các con số thô. Chính phủ Hoa Kỳ đang chảy máu khoảng 8 tỷ USD nợ mới mỗi ngày. Để hình dung rõ hơn, điều này cộng thêm gần 3 nghìn tỷ USD mỗi năm vào khoản nợ quốc gia. Vấn đề tự nó còn phức tạp hơn: khi nợ tăng nhanh hơn GDP, nền kinh tế ngày càng dễ bị tổn thương trước các cú sốc bên ngoài. Một cuộc suy thoái, khủng hoảng địa chính trị hoặc đột biến lạm phát có thể kích hoạt các hiệu ứng dây chuyền khó kiểm soát.
Mối quan tâm cốt lõi của Powell tập trung vào một thực tế đơn giản—nợ đang tăng nhanh hơn nền kinh tế để phục vụ nó. Điều này tạo ra một phép tính nguy hiểm nơi các nghĩa vụ cuối cùng vượt quá khả năng quản lý của chúng. Cục Dự trữ Liên bang không kiểm soát sổ sách; Quốc hội mới là người làm điều đó. Nhưng Fed phải điều hướng hậu quả.
Tại sao Thanh Toán Lãi Suất Trở Thành Mục Chi Chính Lớn Nhất của Ngân Sách
Đây là nơi bức tranh tài chính trở nên thực sự đáng báo động. Các khoản thanh toán lãi hàng năm hiện dự kiến vượt quá 1 nghìn tỷ USD vào năm 2026—vượt qua toàn bộ ngân sách quốc phòng của Hoa Kỳ. Điều này đại diện cho một sự thay đổi căn bản trong ưu tiên chi tiêu của chính phủ. Mỗi đô la chi cho lãi suất là một đô la không còn dành cho hạ tầng, nghiên cứu hoặc các chương trình xã hội.
Cái bẫy lãi suất này thúc đẩy chu kỳ không bền vững. Khi nợ tăng, nghĩa vụ lãi suất cũng tăng theo. Khi lãi suất tăng, chính phủ phải vay nhiều hơn để trang trải các hoạt động cơ bản. Toán học không khoan nhượng. Powell đã nói rõ: “Chúng ta đang vay mượn từ các thế hệ tương lai… chúng ta đang đi trên một con đường tài chính không bền vững, và đó chỉ là một thực tế.”
Đợt Đẩy Cuối Cùng của Powell: Câu Hỏi Về Tính Bền Vững
Với nhiệm kỳ của Powell kết thúc vào tháng 5 năm 2026, những cảnh báo cuối cùng của ông về tính bền vững tài chính trở nên đặc biệt quan trọng. Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang mới sẽ kế thừa một nền kinh tế mà trong đó dịch vụ nợ đã trở thành một trong những mục lớn nhất của ngân sách. Fed kiểm soát chính sách tiền tệ và lãi suất, nhưng vấn đề tài chính căn bản đòi hỏi hành động của Quốc hội—một hành động đã chứng minh là khó đạt được về mặt chính trị.
Thử thách phía trước là chưa từng có: làm thế nào một ngân hàng trung ương quản lý sự ổn định kinh tế khi các vấn đề nợ cấu trúc đe dọa toàn bộ khung tài chính? Powell đang gõ chuông cảnh báo trước khi rời nhiệm sở, để lại bằng chứng rõ ràng rằng vấn đề không mơ hồ và không thể giải quyết chỉ bằng chính sách tiền tệ.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Fed cảnh báo về cuộc khủng hoảng nợ 38,5 nghìn tỷ đô la khi chi phí lãi vay tăng vọt
Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Jerome Powell đang cảnh báo về cuộc khủng hoảng tài chính ngày càng nghiêm trọng của Mỹ. Nợ quốc gia của Hoa Kỳ đã đạt mức 38,5 nghìn tỷ USD, và Powell đã làm rõ ràng rằng: đất nước đang đi theo một quỹ đạo không bền vững. Khi chúng ta bước vào đầu năm 2026, cảnh báo này mang theo sự cấp thiết mới—đây không còn là lý thuyết nữa; đó là thực tế ngay lập tức.
Cạm bẫy Gia Tăng Nợ
Hãy xem xét các con số thô. Chính phủ Hoa Kỳ đang chảy máu khoảng 8 tỷ USD nợ mới mỗi ngày. Để hình dung rõ hơn, điều này cộng thêm gần 3 nghìn tỷ USD mỗi năm vào khoản nợ quốc gia. Vấn đề tự nó còn phức tạp hơn: khi nợ tăng nhanh hơn GDP, nền kinh tế ngày càng dễ bị tổn thương trước các cú sốc bên ngoài. Một cuộc suy thoái, khủng hoảng địa chính trị hoặc đột biến lạm phát có thể kích hoạt các hiệu ứng dây chuyền khó kiểm soát.
Mối quan tâm cốt lõi của Powell tập trung vào một thực tế đơn giản—nợ đang tăng nhanh hơn nền kinh tế để phục vụ nó. Điều này tạo ra một phép tính nguy hiểm nơi các nghĩa vụ cuối cùng vượt quá khả năng quản lý của chúng. Cục Dự trữ Liên bang không kiểm soát sổ sách; Quốc hội mới là người làm điều đó. Nhưng Fed phải điều hướng hậu quả.
Tại sao Thanh Toán Lãi Suất Trở Thành Mục Chi Chính Lớn Nhất của Ngân Sách
Đây là nơi bức tranh tài chính trở nên thực sự đáng báo động. Các khoản thanh toán lãi hàng năm hiện dự kiến vượt quá 1 nghìn tỷ USD vào năm 2026—vượt qua toàn bộ ngân sách quốc phòng của Hoa Kỳ. Điều này đại diện cho một sự thay đổi căn bản trong ưu tiên chi tiêu của chính phủ. Mỗi đô la chi cho lãi suất là một đô la không còn dành cho hạ tầng, nghiên cứu hoặc các chương trình xã hội.
Cái bẫy lãi suất này thúc đẩy chu kỳ không bền vững. Khi nợ tăng, nghĩa vụ lãi suất cũng tăng theo. Khi lãi suất tăng, chính phủ phải vay nhiều hơn để trang trải các hoạt động cơ bản. Toán học không khoan nhượng. Powell đã nói rõ: “Chúng ta đang vay mượn từ các thế hệ tương lai… chúng ta đang đi trên một con đường tài chính không bền vững, và đó chỉ là một thực tế.”
Đợt Đẩy Cuối Cùng của Powell: Câu Hỏi Về Tính Bền Vững
Với nhiệm kỳ của Powell kết thúc vào tháng 5 năm 2026, những cảnh báo cuối cùng của ông về tính bền vững tài chính trở nên đặc biệt quan trọng. Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang mới sẽ kế thừa một nền kinh tế mà trong đó dịch vụ nợ đã trở thành một trong những mục lớn nhất của ngân sách. Fed kiểm soát chính sách tiền tệ và lãi suất, nhưng vấn đề tài chính căn bản đòi hỏi hành động của Quốc hội—một hành động đã chứng minh là khó đạt được về mặt chính trị.
Thử thách phía trước là chưa từng có: làm thế nào một ngân hàng trung ương quản lý sự ổn định kinh tế khi các vấn đề nợ cấu trúc đe dọa toàn bộ khung tài chính? Powell đang gõ chuông cảnh báo trước khi rời nhiệm sở, để lại bằng chứng rõ ràng rằng vấn đề không mơ hồ và không thể giải quyết chỉ bằng chính sách tiền tệ.