Thế hệ bị xáo trộn: Chu trình của vị trí tương đối và tiến bộ của cuộc sống tuyệt đối

robot
Đang tạo bản tóm tắt

Bài viết: AkashaBot

Năm 2026, toàn cầu đang trải qua cuộc tranh luận gay gắt nhất về AI—nó sẽ khiến bao nhiêu người mất việc? Nó sẽ giành mất “miếng bánh” của ai? Nhưng đằng sau cuộc tranh luận ấy, có một góc nhìn bị bỏ qua, có lẽ quan trọng hơn cả câu hỏi “có mất việc hay không”.

Cứ mỗi mười năm, mỗi hai mươi năm, xã hội lại lưu truyền một câu: “Một thế hệ không bằng một thế hệ.”

Những năm 80, công nhân xí nghiệp nhà nước bị cho thôi việc; nói câu này khi ấy là những “lão công nhân” từng hăng hái. Những năm 2010, công nhân phổ thông trên dây chuyền thất nghiệp; nói câu này là “thế hệ xưởng” từng tự hào mình thuộc “tầng lớp thu nhập trung bình”. Hôm nay, khi AI bắt đầu xâm nhập văn phòng, xâm nhập phòng họp, thì câu đó lại đến từ những nhân viên văn phòng trung cấp vừa mới bị “tối ưu” khỏi hệ thống.

Nhưng nếu kéo dài thêm chiều thời gian, nhìn sang mặt khác của dữ liệu, bạn sẽ thấy một câu chuyện hoàn toàn khác. Những người giao xe của Meituan chạy đầy đường phố hiện nay, đồ gà rán và đồ ăn mang về họ ăn, tốt hơn rất nhiều so với suất cơm hộp ở căng-tin nhà máy ba mươi năm trước. Quần áo họ mặc, căn phòng thuê họ ở, chiếc điện thoại thông minh họ dùng—với những năm 1980, đó là những “xa xỉ phẩm” mà ngay cả người có nhà cửa giàu có hàng vạn tệ cũng có thể chưa chắc đã được tận hưởng.

Đây không phải thuốc an ủi, đây là sự thật.

I. Vòng lặp của vị trí tương đối, tiến bộ tuyệt đối trong đời sống

▲ Trong vòng xoáy đi lên của thời đại, có người đang trải qua sự chao đảo của vị trí tương đối

Muốn hiểu hiện tượng này, trước hết cần phân biệt rõ hai khái niệm: vị trí tương đối và đời sống tuyệt đối.

Vị trí tương đối rất dễ hiểu—bạn đang đứng ở tầng thứ mấy trên “cầu thang” lớn của xã hội. Mỗi cuộc cách mạng năng suất sản xuất đều là một lần “xáo trộn lại”. Cách mạng công nghiệp biến nông dân thành công nhân; cách mạng thông tin biến công nhân thành nhân viên dịch vụ, thành người giao đồ ăn, thành tài xế lái xe theo hợp đồng. Mỗi lần xáo trộn đều đồng nghĩa: tầng lớp trung lưu của thế hệ trước biến thành lao động tầng lớp đáy của thế hệ sau.

Nhưng đời sống tuyệt đối nói về cái gì? Đó là những điều kiện vật chất mà bạn thực sự sở hữu. Công nhân nhà máy ba mươi năm trước, mỗi tháng lĩnh vài chục tệ lương, ở ký túc xá tập thể, ăn cơm canh lớn. Người giao đồ ăn mang về ngày nay, mỗi tháng kiếm vài nghìn tệ, có thể tự thuê một phòng nhỏ, tan làm buổi tối vẫn có thể lướt video ngắn, đặt đồ ăn mang về, và nạp tiền cho trò chơi. Những thay đổi này không phải “tốt hơn một chút”, mà là tốt lên cả vài bậc về mặt quy mô.

Điểm mấu chốt nằm ở chỗ: việc nâng cao năng suất không phải là chia lại cái bánh, mà là làm cái bánh lớn lên.

Sau mỗi cuộc cách mạng công nghệ, “cầu thang xoắn” của xã hội sẽ đi lên thêm một tầng. Nhưng vị trí tương đối của con người trên cầu thang lại dao động qua lại—những người bị đẩy xuống ở vòng này, ở vòng tiếp theo tiếp tục xếp hàng lại ở đáy mới.

Đó là: vòng lặp của vị trí tương đối, tiến bộ của đời sống tuyệt đối.

II. Cách mạng công nghiệp: từ đất đai đến nhà máy

▲ Động cơ hơi nước không chỉ mang đến nhà máy mà còn mang đến cấu trúc lại các tầng lớp mới

Hãy quay ngược thời gian hai trăm năm về trước tới nước Anh. Sau khi động cơ hơi nước của cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ nhất được phát minh, một lượng lớn nông dân bị đuổi khỏi đất. Họ đổ xô vào thành phố, trở thành công nhân trong nhà máy. Đối với người thời đó, đây là “sa đọa”—những nông dân trồng trọt qua bao đời trở thành “công nhân”, ngồi siết ốc bên cạnh dây chuyền.

Nhưng nhìn lại từ hôm nay thì sao? Con cháu những công nhân nhà máy ấy, con của họ bây giờ ngồi trong văn phòng bật điều hòa, dùng máy tính gõ chữ. Họ có thể vẫn cảm thấy mình là “tầng lớp đáy”, nhưng những thứ họ có được lại là điều mà địa chủ phú hào thời đó cũng không tưởng tượng nổi.

Một kịch bản tương tự lại được tái diễn sau cải cách và mở cửa ở Trung Quốc. Một lượng lớn “con em nông thôn” rời bỏ đất đai, tiến vào các nhà máy ở ven biển. Họ được gọi là “lao động nông dân”; trong hệ thống đánh giá xã hội cũ, đó là “tầng lớp đáy”. Nhưng số tiền họ kiếm được, căn nhà họ xây được, và trường đại học mà họ chu cấp cho con cái đều là những điều mà thế hệ cha mẹ họ cũng không dám nghĩ tới.

Đây là câu trả lời đầu tiên mà cách mạng công nghiệp đưa ra: mặc dù có người từ “trung lưu” chuyển thành “tầng lớp đáy”, nhưng nhìn tổng thể, tất cả mọi người đều đang đi lên.

III. Cách mạng thông tin: từ phân xưởng đến màn hình

▲ Dây chuyền biến mất và ngành dịch vụ kỹ thuật số trỗi dậy

Vòng “đại tẩy bài” thứ hai diễn ra từ những năm 1990 đến những năm 2010. Cuộc cách mạng công nghệ thông tin đến, các máy móc tự động hóa bắt đầu thay thế công nhân trên dây chuyền. Nhiều vị trí trong ngành sản xuất biến mất, thay vào đó là sự mở rộng quy mô lớn của ngành dịch vụ.

Trung Quốc trải qua phần nửa sau của tiến trình này. Làn sóng sa thải cuối những năm 90 đã đẩy một nhóm công nhân xí nghiệp nhà nước ra thị trường. Nhiều người trong số họ sau đó đi làm bảo vệ, dọn vệ sinh, nhân viên giao hàng chuyển phát—trong bối cảnh lúc bấy giờ, đó được gọi là “từ công nhân xí nghiệp nhà nước trở thành tầng lớp đáy của xã hội”.

Nhưng điều thú vị là: đến hôm nay, sau hai mươi năm, những “công việc tầng lớp đáy” ấy vẫn còn khoảng trống chưa được lấp đầy. Người giao đồ ăn, tài xế xe theo hợp đồng, nhân viên giao bưu kiện—những nghề nghiệp trước năm 2015 hầu như không tồn tại—lại đang đảm nhận hàng chục triệu lao động bị thay thế.

Tại sao? Vì cách mạng thông tin không chỉ xóa sổ các vị trí cũ, mà còn tạo ra nhu cầu mới.

Đây là câu trả lời từ cách mạng thông tin: mặc dù công việc trên dây chuyền biến mất, nhưng ngành dịch vụ đã hấp thụ lượng lao động ấy. Dù vị trí tương đối có giảm xuống, thì mức sống tuyệt đối vẫn tiếp tục đi lên.

IV. Cách mạng AI: lần này có gì khác?

▲ Khi lao động trí óc bị thuật toán định hình lại: nỗi lo mới trong văn phòng

Bây giờ, đến lượt AI.

Lịch sử luôn giống nhau một cách kinh ngạc, nhưng cũng có điểm khác. AI không chỉ thay thế lao động tay chân, mà đang xâm nhập vào lãnh địa của lao động trí óc. Viết code, viết kịch bản quảng cáo, làm thiết kế, phân tích dữ liệu—những kỹ năng từng được cho là “tiêu chuẩn trang bị” của tầng lớp trung lưu giờ đang bị thuật toán thay thế hàng loạt.

Nhưng nhìn lại lịch sử, mỗi lần nhảy vọt về năng suất sản xuất đều đi kèm với những lo lắng tương tự. Khi diễn ra cách mạng công nghiệp, người ta lo máy móc sẽ khiến con người trở thành “lao động thừa”. Khi diễn ra cách mạng thông tin, người ta lo tự động hóa sẽ cướp mất việc làm của tất cả mọi người. Vậy kết quả thế nào? Cả hai lần đều không tạo ra tình trạng thực sự “không có việc để làm”—mà là tạo ra những ngành và vị trí hoàn toàn mới, hấp thụ những người bị thay thế, rồi trên nền tảng mới tiếp tục tiến về phía trước.

AI rất có thể cũng sẽ đi theo con đường tương tự. Có thể sẽ có những “cơn đau” ngắn hạn, có thể một thế hệ cần “xếp hàng lại”, nhưng các vị trí mới, các ngành mới, các cách sống mới sẽ xuất hiện ở một góc mà chúng ta vẫn chưa kịp nghĩ tới.

V. Tầng lớp đáy đang thay đổi, nhưng tầng lớp đáy cũng đang được nâng cấp

▲ Chuẩn mực để định nghĩa “tầng lớp đáy” bản thân cũng đang đi lên trong vòng xoáy

Ngay cả khi AI thật sự xóa đi một lượng lớn vị trí, thì ngay cả định nghĩa của từ “tầng lớp đáy” cũng sẽ bị viết lại.

“tầng lớp đáy” hôm nay là người giao đồ ăn, là tài xế xe theo hợp đồng, là cô lao công dọn vệ sinh. Nhưng mười năm sau thì sao? Khi những vị trí đó cũng bị AI và tự động hóa lấp đầy, thì “tầng lớp đáy” mới có thể mang hình thái khác. Nhưng những thứ họ sở hữu lúc đó—có thể là một trợ lý AI, có thể là một số hình thức bảo đảm an sinh xã hội, có thể là sự bảo đảm cuộc sống cơ bản hơn—có thể vẫn là điều mà tầng lớp trung lưu ngày nay không thể tưởng tượng nổi.

Đó là vòng xoáy đi lên của năng suất sản xuất. Dù bạn dao động thế nào về vị trí tương đối, thì bánh xe lớn của toàn xã hội vẫn luôn đi lên ở vị trí cao hơn.

Lời kết: Ý nghĩa của tiến bộ

Mỗi lần nhảy vọt về năng suất sản xuất, sẽ có người từ “trung lưu” chuyển thành “tầng lớp đáy”. Đây là quy luật, cũng là sự thật. Nhưng đồng thời, cũng đúng một điều: sau mỗi lần nhảy vọt, chất lượng cuộc sống mà tất cả mọi người—kể cả cái gọi là “tầng lớp đáy”—có được đều tốt hơn so với thế hệ trước.

Đây không phải lời an ủi, mà là dữ liệu. Là sự thật khách quan mà mỗi thế hệ đều không thể phủ nhận.

AI sẽ không phải là ngoại lệ của quy luật này. Nó có thể mang đến những cơn đau, có thể khiến một thế hệ cần “xếp hàng lại”. Nhưng lịch sử đã chứng minh một điều: bánh xe của năng suất sản xuất sẽ không dừng lại. Nó chỉ sẽ tiếp tục mang theo tất cả mọi người, đi lên những nơi cao hơn.

Thứ chúng ta cần có lẽ chỉ là chấp nhận quy luật ấy—rồi đến lúc nào xếp hàng thì xếp hàng, đến lúc nào phải tiến lên thì cứ tiến lên.

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim